Merci à Tran Thanh Phong pour son travail de traduction!

 

 

 

THOAI A TAN THOI

Thoai est étudiant en école d'ingénieur à SAIGON. Il a vécu longtemps dans la province de TIEN GIANG mais ne connaissait pas TAN THOI. Il est venu avec nous et fait un travail remarquable. Très vite il a compris le fonctionnement de l 'association, ce qui se jouait avec les autorités et aussi , parfois avec certaines personnes sur place. Il a posé un regard extérieur sur notre action et sur les habitants de TAN THOI et cela nous a permis  d'avancer aussi.

Thoai a organisé les visites aux familles. Il a posé les questions importantes et nous a aidé ainsi à déterminer quels enfants avaient le plus besoin de notre aide.

En fin de séjour il a provoqué une grande réunion avec les 29 nouveaux enfants parrainés , et a ainsi expliqué le fonctionnement de Pousse-Pousse.

Depuis notre retour en France, Thoai a repris ses études en seconde année, et parallèlement il continue à apprendre le français. Nous sommes en lien chaque jour.

Il a beaucoup travaillé avec BA TAM et THI et il est resté en contact avec elles Il est très réactif et sait prendre des initiatives.

Il est devenu indispensable.

ANH THOAI: LE GRAND FRERE

Cet été Thoai a retrouvé  les 4 enfants de TAN THOI venus passer une semaine avec nous à SAIGON.

Il a aussi fait la connaissance de KHANG qui quittait l 'île pour la première fois . Thoai a su  le rassurer, l 'aider à traverser...Il a même commencé à lui enseigner le français!

Thoai sait écouter et conseiller les enfants.

Il les encourage à poursuivre leurs études et leur transmet son optimisme à toute épreuve!

RENCONTRE AVEC MINH THOAI

En contact chaque jour avec Thoai depuis octobre, nous avions hâte de le rencontrer. Dés notre arrivée à SAIGON Thoai est venu nous voir ...et nous ne nous sommes plus quittés!

C'est un jeune homme de 18 ans au sourire lumineux et à la voix calme. Il raconte son histoire chaotique sans colère, sans ressentiment. Le divorce de ses parents qui l'abandonnent ensuite, sa vie avec sa tante, les nuits à ramasser les poubelles dés son plus jeune âge pour payer sa scolarité...c'est sa vie et il l'accepte. Nous avons passé de très beaux moments à SAIGON avec Thoai et des jeunes enfants de TAN THOI...Tout de suite il les a pris sous son aile et est devenu leur "grand frère". Depuis ils sont en contact au quotidien .

 

 

CUỘC GẶP GỠ VỚI MINH THOẠI

 

Giữ liên lạc với tôi mỗi ngày từ tháng 10, chúng tôi đã rất nóng lòng được gặp nhau. Ngay từ khi tôi đến Sài Gòn, Thoại đã đến gặp chúng tôi… và từ đó chúng tôi không thể rời nhau được !

 

Đó là một chàng trai 18 tuổi luôn với nụ cười rạng ngời và giọng nói điềm tĩnh. Cậu ấy kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện bi đát mà không có một chút nóng giận, không oán hận. Sau khi ly dị  , cha mẹ cậu ấy đã bỏ rơi cậu ấy ngay sau đó, cậu phải sống với người Dì, vào mỗi đêm cậu ấy thu dọn những thùng rác từ khi còn rất bé để chi trả cho tiền học phí… đó là cuộc sống và cậu ấy chấp nhận điều đó. Chúng tôi đã trải qua những giây phút thật là tuyệt vời tại Sài Gòn với Thoại và những đứa trẻ khác từ Tân Thới… Ngay sau đó, cậu ấy đã nhận sự giúp đỡ của chúng tôi và trở thành «người anh lớn nhất». Từ đó chúng tôi luôn giữ liên lạc hàng ngày.

 

 

Un parrain a versé un don afin que nous achetions un ordinateur portable à THOAI qui est en première année à l 'école d 'ingénieur. Thoai est resté sans voix...

Một người đỡ đầu đã giúp đỡ để chúng tôi có thể mua một máy vi tính xách tay cho Thoại, người đang vào năm nhất bậc kỹ sư. Thoại đã xúc động không nói nên lời…

 

Nous avons remis à THOAI la bourse d'étude trimestrielle que verse une entreprise française. Cela lui évite de ramasser les poubelles la nuit la nuit même s'il continue à travailler le week-end. Cet été THOAI va venir avec nous à TAN THOI et aider l'association. Il a comme projet aussi d 'apprendre le français.

C'est un jeune qu'il nous faut soutenir !

 

Chúng tôi đã trao cho Thoại khoản học bổng 3 tháng được cấp bởi một công ty của Pháp. Điều này đã giúp cậu ấy không phải thu nhặt rác vào ban đêm, việc mà cậu ấy vẫn tiếp tục làm vào mỗi cuối tuần. Hè này, Thoại sẽ đến gặp chúng tôi tại Tân Thới và giúp đỡ Hội tại đó. Cậu ấy cũng đã có kế hoạch học tiếng Pháp. Đó là một người trẻ mà chúng ta phải đỡ đần..!

 

 

 

QUELQUES NOUVELLES...

10/10/15 .Nous sommes en relation avec MINH THOI tous les jours. Il va bien. Nous avons commencé à lui verser une partie de la bourse qui lui a été attribuée par une entreprise. Il va s'inscrire à des cours d'anglais supplémentaires, car cela lui est indispensable pour ses études d'ingénieur.

 

 

NHỮNG TIN MỚI…

Ngày 10/10/2015, chúng tôi liên lạc với Minh Thoại hằng ngày. Cậu ấy rất khỏe ! Chúng tôi đã bắt đầu chuyển cho cậu ấy một phần học bổng được tài trợ bởi một công ty. Cậu ấy sẽ đăng ký học thêm lớp Tiếng Anh, bởi vì việc đó rất cần thiết cho việc học kỹ sư của cậu ấy.

 

 


MINH THOAI aujourd'hui 04/10 c'est ton anniversaire...toute l'équipe de POUSSE-POUSSE se joint à moi pour te souhaiter un très bon anniversaire. C'est un grand bonheur pour nous tous de t'aider. Nous sommes très fiers de toi. Bravo .



MINH Thoại hôm nay 04/10  là sinh nhật của con..

POUSSE-POUSSE  tham gia cô chúc con một sinh nhật hạnh phúc. Đó là một niềm vui lớn cho chúng tôi để giúp đỡ. Chúng tôi rất tự hào về con. Xin chúc mừng.








MINH THOAI raconte...

extrait du journal "Tuổi Trẻ".Un grand merci à THANH PHONG pour la traduction.

3g sáng, dáng cậu học trò Ngô Minh Thoại - Trường THPT Đốc Binh Kiều, thị xã Cai Lậy - nhỏ thó bên bà Trần Thị Nguyệt (dì Thoại) đẩy xe rác trong màn sương sớm.

             

3 heures du matin, Minh Thoai NGO - l’élève du lycée général de Doc Binh Kieu, district de Cai Lay, semble tout petit  à côté de sa tante, Mme Thi Nguyet TRAN ,qui pousse le chariot de déchets dans le brouillard du matin.

 

 


Sau hơn ba giờ tất bật, người quét và gom rác, người hốt và cho rác vào thùng, Thoại mới ngơi tay trò chuyện.

Vắt nhanh chiếc áo đẫm mồ hôi nhỏ lộp độp xuống nền đường, Thoại nói: “Mình làm công nhân vệ sinh từ năm lớp 5, đã gần tám năm rồi, mỗi tháng có 200.000 đồng phụ dì đóng học phí và lo ăn ở, giờ đang lo học phí đại học”.

 

 

Après 3h à travailler fiévreusement, l'un balaye et collecte les déchets, l’autre les ramasse et les met dans le chariot,, Thoai prend un moment de repos pour une petite conversation.

 

Essorant son vêtement mouillé par la sueur qui tombe dans la rue, il raconte : «Je travaille comme  éboueur depuis le CM2 , il y a 8 ans, et grâce à ce travail je gagne 200.000 dongs (environ 8€, note du traducteur) par mois. J’utilise cette somme pour aider ma tante à payer mes frais de scolarité et la nourriture, et maintenant pour les dépenses à l’université ».

 

  “Thoại nghèo tiền bạc nhưng giàu về ý chí và nghị lực sống. Hỏi em làm công nhân vệ sinh không sợ bị các bạn cùng lớp nhìn thấy cười chê hay sao thì em trả lời với tôi rằng làm công nhân vệ sinh cũng là lao động bằng chính sức của mình, đổ mồ hôi để kiếm tiền thì không có gì đáng xấu hổ cô à

Cô HỒ NGỌC XUYẾN

« Thoai est pauvre matériellement mais il est riche de volonté et d’énergie de vie. Je lui ai demandé pourquoi il n’a pas peur du ridicule (vis à vis de  ses camarades) lorsqu’il travaille comme éboueur, il m’a dit qu’un éboueur est celui qui  gagne sa vie à la sueur de son front, alors ce n’est pas honteux », raconte le professeur Ngoc Xuyen HO.



“Những hôm mưa gió thấy Thoại đẩy xe đi thu gom rác, cứng cỏi như tôi mà cũng không cầm lòng cho đặng. Thoại nghèo thiệt nhưng chưa bao giờ từ bỏ học hành. Tôi thường lấy nghị lực của Thoại kể với các học trò"

Thầy LAI GIA HUY

« Les jours de pluie, j’ai vu ce jeune homme pousser le chariot de déchets. Je suis fort , mais je n’ai pas pu retenir mon émotion. Thoai est vraiment pauvre mais il n’a jamais quitté  ses études. Je parle  toujours de son courage à mes élèves », raconte le professeur Gia Huy LAI.


lúc nhỏ...

Thoại sớm thiếu vắng tình thương khi cha mẹ ly dị năm Thoại học lớp 5. Mẹ bỏ xứ vì nợ nần chồng chất, Thoại về sống với bà ngoại. Năm sau ngoại mất, Thoại được dì cưu mang. Thấy dì làm công nhân vệ sinh, Thoại xin đi theo.

Sợ cháu cực nhọc nên ban đầu bà Nguyệt chỉ cho Thoại lấy rác từ những hộ gia đình trong khu phố nhưng rồi Thoại cứ nằng nặc đòi qua chợ Cai Lậy phụ thêm.

“Thằng nhóc gầy đét, ốm nhom à. Hồi nó còn học lớp 5 nhìn chẳng thấy nó đâu. Nó đẩy phía sau mọi người chẳng thấy nó chỉ thấy mỗi xe rác băng băng trên phố. Tụi tui hay chọc nó là xe rác di động.

Nghèo vậy chứ nó trì chí và giàu nghị lực lắm nghen. Mấy lần hốt rác chứ không quên lượm ve chai đem về bán kiếm thêm” - ông Tăng Hùng Dũng, công nhân vệ sinh làm cùng đội với Thoại, cho biết.

Ngoài thời gian làm công nhân vệ sinh thu gom rác, Thoại còn xin vào làm cho một cơ sở thuốc nam, đổi lại mỗi tháng em được cho đường, muối, gạo lo bữa ăn hằng ngày.

Thoại đảm nhận cắt thuốc, phơi thuốc rồi cả việc vận chuyển thuốc đến các cơ sở đông y hoặc chùa có nhu cầu nhận thuốc.

“Tiền kiếm được sau mỗi lần lao động nó đều đưa cho tôi. Hỏi sao đưa cho dì hết vậy thì nó nói con thương dì như mẹ vì có công cưu mang con. Nó nói mà tôi cầm lòng không được” - dì Nguyệt rưng rưng.


son enfance...

Thoai a manqué de l'amour de ses parents trés tôt à cause du  divorce lorsqu’il était en 5ème. Sa mère l’a abandonné ( elle était endettée) et  il est venu vivre avec sa grand-mère. L’année suivante, celle-ci décède. Il est alors adopté par sa tante.

Sa tante travaille comme une éboueuse alors  Thoai  demande à l’aider.

Ayant peur que le travail soit trop dur pour Thoai, elle lui propose  de collecter seulement  les déchets des foyers du quartier. Mais, il insiste pour   venir travailler au marché de Cai Lay afin de  gagner plus.

« Ce jeune est maigre et sec. Quand il était en  CM2  personne ne le voit. Il pousse la grosse poubelle, mais  personne ne peut le voir on ne voit qu’un chariot qui  roule très rapidement dans la rue. Alors on plaisante et on dit que c’est une poubelle magique qui roule toute seule »

« Malgré la grande pauvreté, il est motivé .Quand il collecte les déchets, il n’oublie pas de ramasser les déchets recyclables (au Vietnam, les déchets recyclables se vendent cher, traducteur) pour gagner un peu plus » raconte M. Hung Dung TANG, un éboueur qui est dans la même équipe de Thoai.

Quand il ne collecte pas les déchets, Thoai est  bénévole dans un établissement qui fabrique des herbes médicinales vietnamiennes, et on lui donne, en échange,  un peu de sucre, de sel, de riz pour se nourrir.

Thoai a en charge de couper des herbes, de les faire sécher au soleil et aussi de livrer des paquets d' herbes médicinales aux magasins ou aux pagodes qui en ont besoin.

« Il me donne tout l’argent qu’il gagne. Je lui demande pourquoi il me donne tout, il répond alors que pour lui je suis comme sa maman car je l’ai adopté.. », raconte sa tante Nguyet.


Nghĩa tình thầy trò

Hỏi Thoại làm miết vậy lấy thời gian đâu mà học, làm có mệt không, Thoại trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Dù cha mẹ đứt gánh giữa đường nhưng bù lại được thầy cô hết sức thương yêu nên mình mới có được kết quả như ngày hôm nay”.

Người mà Thoại liên tục nhắc đến là thầy Lai Gia Huy, giáo viên chủ nhiệm năm học lớp 12 của Thoại.

“Học phí chỉ vài trăm ngàn đồng nhưng là cả một gánh nặng với Thoại và người dì, thế nên tôi có xin nhà trường giảm cho em chi phí học trái buổi.

Còn chuyện học phí đầu mỗi học kỳ thì tôi vận động vài anh em trong hội cà phê buổi sáng được khoảng 300.000 đồng/tháng, mong con đường học của em bớt nỗi nhọc nhằn” - thầy Huy chia sẻ.

Cận kề ngày thi THPT quốc gia nhưng Thoại vẫn phụ dì đi lấy rác, cô Hồ Ngọc Xuyến, giáo viên ngữ văn Trường THPT Đốc Binh Kiều, gọi vào hỏi thăm.

“Thằng nhỏ chỉ gãi gãi đầu không nói. Thương cho em tuổi nhỏ đã cơ cực” - cô Xuyến nhớ lại. Những ngày đó, cầm trên tay 1 triệu đồng do cô Xuyến và các mạnh thường quân gom góp, Thoại tính toán sử dụng rất chi li cho việc đi lại và ăn uống.

Sáng đi thi bằng xe buýt, trưa ăn cơm “tiếp sức mùa thi”, Thoại nói: “Tiền mạnh thường quân gửi tặng thì không thể dùng hoang phí, tính ra bằng cả năm tháng quét rác chứ ít gì. Đợt đó thi xong hết các môn, mình còn dư hơn 500.000 đồng lận”.

Và rồi Thoại đạt 19,75 điểm, trúng tuyển ngành công nghệ thông tin Học viện Bưu chính viễn thông (cơ sở phía Nam). Cái tin thằng Thoại “lao công” đậu đại học như vỡ òa cả xóm nghèo bên chân cầu Tứ Kiệt. 


les relations affectives avec les enseignants

Quand on demande à Thoai s’il trouve du temps pour étudier malgré tout son travail , Thoai prend un air méditatif et répond: « malgré le divorce de mes parents, tous les professeurs m’apprécient alors je dois avoir de bons résultats  comme aujourd’hui »

La personne dont Thoai parle beaucoup est Prof. Gia Huy LAI, le responsable de la classe de terminale.

« Les frais de scolarité en terminale se portent à seulement  quelque centaines de   milles dongs (environs de 10€, traducteur) mais c’est une somme énorme pour ce jeune et sa tante , alors j’ai demandé au Conseil du lycée de le  dispenser des frais supplémentaire de scolarité.

Quant aux frais principaux de scolarité, j’ai fait une collecte auprés de mes amis dans le club de café du matin pour une somme de 300.000 dongs/mois, en espérant que son parcours scolaire voit les difficultés s’estomper partage Prof. Huy.

L’examen national du BAC arrive, mais Thoai aide encore à sa tante à collecter des déchets, Prof. Ngoc Xuyen HO, s’explique.

« Ce jeune se gratte la tête et ne dit rien. Le pauvre, il est face à tant de diffcultés  depuis de son enfance » - se souvient Prof. Xuyen. Ces jours-ci , elle lui a donné 1 million dongs (environ 40€, traducteur) grâce à une collecte auprés de ses  amis.Il gère avec parcimonie cet argent et  dépense soigneusement pour le transport et pour les repas.

Le matin, il va en bus, à midi il mange grâce à l’aide de « l’équipe philanthropique », Thoai s’explique : « on n’a pas le droit de dépenser l’argent de l’aide, c’est l’équivalent de ce que je gagne en un mois. Après l’examen, j’économise 500.000 dongs ».

Thoai a obtenu obtient 19,75 points, et il est  sélectionné pour entrer à l’Université de Technologie de Poste et Communication, spécialité Electronique de Télécommunication (agence du Sud).